Góc nhìn Alex
Tản mạn cuối tuần, mỗi ngày chạy qua các con đường và thấy rất nhiều trung tâm dạy học. Cái điều làm cho mình luôn đặt câu hỏi là sao gần như trên 90% trung tâm là giảng dạy ngoại ngữ và các trung tâm dạy nghề khác rất ít.
Nhiều bậc cha mẹ rất thích cho con mình đi học các lớp có giảng viên hay chuyên gia nước ngoài và ai cũng mong muốn con mình sẽ giỏi. Điều này là tất nhiên là đúng với các bậc cha mẹ. Cái này hoàn toàn đúng với cách đây 10 hay 15 năm về trước. Nhưng với sự phát triển công nghệ hiện nay, chúng ta nên có cách nhìn khác. Nếu chúng ta tư duy ngược lại và nhìn rõ vấn đề một chút. Giả sử một tiết học với người nước ngoài hay học với chuyên gia bản xứ, thì con mình tiếp cận với người bản xứ được bao nhiêu phần trăm.
Nhớ cái ngày xa xưa, lúc học ngoại ngữ, đến lớp 12 vẫn chưa nói được tiếng anh. Chỉ biết văn phạm tiếng anh có 12 thì. Nghe câu "What is your name?" mà còn trả lời không được. Ngày đó mình còn nhớ là học lớp 12. Tiếng anh dốt "Đặc cán mai". Vậy mà mình lại quyết định đi học Đại Học ngoại ngữ.
Hành trình bắt đầu từ dưới quê Hà Tiên lên Cần Thơ đi thi Đại Học. Còn nhớ cái cảnh vô thi, đọc yêu cầu bài bằng Tiếng Anh, thực sự mình không hiểu đề bài yêu cầu mình làm gì. Vậy mà cũng làm và tự suy luận.
Mình cứ nghĩ chắc đợt này mình rớt Đại học rồi. Lúc đó thi 3 môn Toán, Văn, Anh Văn. Cũng mai là môn Toán thi được 9.5 điểm. Môn Văn cũng là môn mình rất "dốt" và đến ngày nay mình vẫn không thích phân tích những bài văn theo quan điểm riêng của mình. Nhưng học giỏi môn văn là một lợi thế. Muốn giỏi văn rất dễ chỉ cần đọc nhiều sách.
Khi thi xong đi về quê, ngày đó đi về quê, xe đò chạy rất lâu. Nhớ cài thời mà mình đi xe đò... viết đến đây nhiều kỷ niệm lại tràn về....
Trở lại vấn đề chính, không biết sao mình lại đậu và đậu điểm cũng tương đối cao vì nhờ điểm toán kéo lên. Khi bước vào giảng đường, lại bắt đầu học chương trình đại cương (đây là cái đến ngày nay mình vẫn không hiểu). Khi vào giảng đường, học các môn chính, thầy cô giảng bài bằng Tiếng Anh, mà mình nghe có hiểu gì đâu... lúc này bắt đầu nghi nghờ chính mình và nhiều câu hỏi xuất hiện trong đầu "Phải chăng mình chọn sai ngành?".
Lúc đó mình quyết tâm không bỏ cuộc và tự tìm phương pháp học cho mình.

Mình quyết tâm đi mua Radio Sony, cái máy này ngày đó bằng cả tháng tiền mẹ mình cho mình đi học mỗi tháng. Cứ mỗi tháng ăn ít lại và dành ra một phần và rồi đến ngày mình cũng mua được. Cái máy này theo mình đến ngày nay. Ngày đó muốn nghe chương trình VOA Special English thì phải đợi đến tối và mỗi lần nghe được 30 phút.
Mình cứ nghe như vậy trong vòng 3 tháng, và rồi tự nhiên mình nghe và hiểu tiếng anh rất nhiều. Hành trình học tiếng anh của mình là như thế.
Trở lại hiện tại, với công nghệ hỗ trợ ngày nay, các cháu học tiếng anh rất dễ. Chỉ cần cho đi học ở các trung tâm với thầy giáo Việt Nam mình nghĩ sẽ càng hiệu quả hơn. Bởi ngày nay công nghệ rất nhiều. Học với các thầy giáo Việt Nam đôi khi con mình còn tiến bộ mau hơn và quan trọng học phí dĩ nhiên là rẻ hơn rất nhiều. Cái quan trọng trong giáo dục là cha mẹ nên rèn luyện con mình các tự học và tự khám phá. Muốn làm được như vậy cha mẹ nên cho các cháu hiểu "Tại sao phải học"? Trả lời câu hỏi này, các cháu sẽ thích học và khám phá dần dần.
Nhân tiện mình gửi đường link trên youtube VOA Special English. Mình thấy đến ngày nay nó vẫn hiệu quả và rất hiệu quả.
Có vài điểm nhấn của kênh này: Họ đọc chậm, phát âm rõ ràng, con mình có thể vừa nghe vừa tập phát âm theo. Mỗi ngày là một chủ đề luôn cập nhật kiến thức. Trên youtube, mình có thể bậc chế độ dịch nếu cần thiết. Kênh này là dành cho mọi người yêu thích Tiếng Anh. Đặc biệt là nó miễn phí 100%.
https://www.youtube.com/@voalearningenglish
Đôi dòng chia sẻ cảm nghĩ về học tiếng anh từ một người dốt Tiếng Anh.
Cũng nhờ ngoại ngữ, mà sau 10 năm đi làm mình tiếp tục học lấy bằng Thạc sỹ Quản Trị Kinh Doanh:

Bài viết theo phong cách chia sẻ, nhớ đến đâu chia sẻ đến đó. Mong quý Bạn đọc thông cảm.
Alex I 28072024


